Part II : Thảm hoạ
06:30P.M, Thursday, February 01st, 2014...
- Nào nào... - Chris hớn hở - đến đây nào những cái thây to xác kia!
- Chắc chứ Chris? - Mary châm chọc - Bây giờ anh rút vẫn còn được đấy! Nhưng tôi hi vọng anh biết lái trực thăng!
Cả đội cười vang. Với vũ khí mới trong tay, họ tự tin đối mặt với loài sinh vật kia. Nhưng lần này không đơn giản như vậy!
Những tiếng bước dồn dập ngày càng gần. Mọi người đều trong tư thế sẵn sàng, nước nạp đầy SW. Katana cũng sẵn sàng thiêu cháy cái miếng sắt vụn trước ngực những "zombie thông minh". Cuối cùng, một màu sắc quen thuộc tràn đầy cảnh vật - mùa đỏ.
- Là... là chúng ư? - Jack thắc mắc - zombie đấy sao?
Anh ngạc nhiên cũng có lí do. Hình dạng của chúng khác xa so với nhưng zombie mà mọi người từng được thấy và chiến đấu. Trên lưng chúng điểm một vài đường ánh sáng xanh gì đó. Chúng chạy thậm chí nhanh hơn những zombie họ từng thấy.
- Không còn thời gian thắc mắc! OPEN FIRE!!! - Jack dõng dạc.
Hàng loạt tia nước xanh loé tạo nên chiến trường đầy màu sắc. Những tiếng hét ghê rợn rút lên liên tục. Nhưng zombie cũng lạ thật! Bình thường chúng thông minh lắm, không hiểu sao hễ vào trận là chúng điên dại xông lên, không còn chút trí khôn nào nữa! Bản năng của chúng chăng?
Mục tiêu của ZL121 là những cánh tay to lớn bằng một người trưởng thành. Những tia nước khoét một lỗ sâu trên NanoKnife. Những zombie ăn đạn quằn quại đau đớn, tay kia cầm lấy tay này, và chẳng mấy chốc sau, từng thớ thịt thu lại như ốc sên phải muối.
- Thích thật nhỉ? - Chris vẫn với tâm trạng thoải mái - tôi khoái thứ vũ khí này rồi đấy!
Cạch... Cạch... . Lượng nước đã cạn. Giờ đến lượt SZ ra tay trong khi ZL121 rút về chờ nạp lại nước. Không khí được đẩy cao hơn bao giờ hết! 5 cô gái của đội SZ chuẩn bị tiêu diệt những cái xác "vô tri tạm thời" thì không biết từ đâu, một thứ tiếng ghê rợn, thứ tiếng mà chưa bao giờ họ được nghe. Một tiếng thét. Nó vang to, vang vọng. Tiếng thét mang âm hưởng rùng rợn, làm khó chịu tất cả mọi người trong đội.
Chỉ chút sau, từ đâu, hàng đàn zombie điểm xanh sau lưng ào ạt tiến đến. Số lượng của chúng còn hơn cả một đại đoàn! Cả một biển zombie vô tận. Chúng như được cổ vũ tinh thần, tốc độ nhanh hơn bao giờ mà lại như không biết đâu đớn là gì! Chúng tiến đến, một cách điên dại, chúng vẫn cố lê lết khi bị trúng đạn.
- Rút! Rút thôi! Jack ra lệnh.
- ZL121, nghe rõ chứ? - Bộ đàm vang lên tiếng của Dr Igor.
- Chúng tôi không thể chống lại chúng, chúng quá đông!
- Hãy cố gắng rút về trực thăng! ZL122 đã vô hiệu hoá hệ thống phòng không, Century Bomber sẽ đến ngay!
- Đã rõ!
Jack quay lại định chuẩn bị rút thì hét lên :
- Mary, cẩn thận sau lưng!!!
Mary quay lại. Tim cô như ngừng đập. Một màu đỏ chót hiện ra trước mắt. Quay mặt lại, ai cũng sửng sốt. Chưa ai được thấy nó. Đây là zombie sao? Nó cao lớn như một cột trụ. Hắn cao 3m là ít! Phía sau lưng điểm 6 que chuyển động không ngừng - biểu tượng của 1 trong 6 zombie gốc. Nhưng không chỉ có vậy. Phía sau lưng là một thứ gì đó to lớn phát ra thứ ánh sáng xanh nhạt liên tục. Phải chăng tiếng hét không tưởng vừa rồi là của nó?
Quan trọng là bây giờ không phải là hình dạng của gã zombie to xác mà là... NanoKnife của hắn! Mary đang nằm trong tầm tay của cái thứ quái quỷ kia. Mary như mất hồn, cô không có chút phản ứng nào! Không chần chừ giây phút quý giá nào, Jack thét lên :
- DỪNG... LẠI... CON QUỶ KIA!!!
Tay anh chộp lấy cây Katana và khởi động. Không khí xung quanh bị đốt nóng chưa từng thấy. Ánh sáng của thanh kiếm làm chói loà cả một vùng. Tên zombie cũng bị bất ngờ trước hành ộng của Jack. Hắn chuyển mục tiêu sang tiếng kêu vừa rồi. Jack đưa tay cầm Katana về trước, nhảy lên cao và chặt đứt cánh tay to lớn của tên "epic-zombie"
*Thuật ngữ Epic chỉ đến những sinh vật bị đột biết to lớn rất nhiều. Từ đây gọi tắt là E-Zombie.
E-Zombie bị bất ngờ, quơ cánh tay còn lại qua, Jack bị cánh tay đó quật ngược lại, văng xa. Thật may mắn là NanoKnife không đánh trúng anh. Chỉ ít giây, cánh tay bị chặt đứt của tên e-zombie đã phục hồi. Hắn tiến đến Jack... .
- Không, JACK!!!!!!
Mary kêu lên vô vọng. Bậc tín hiệu nước của những khẩu SW vẫn chậm chạp tăng chưa đến một nửa. Jack thì bất tỉnh phía xa. Hi vọng tan biến...
No comments:
Post a Comment