Part II : Lăng mộ cổ
Hồi 1 : Huyền bí
??:??A.M Monday, December 21th, 2013 tại Giza, Ai Cập...
Trước mắt những chiến binh là một khung cảnh hùng vĩ, kì diệu. Những luồng ánh sáng đủ màu sắc chiếu qua các khe hở. Bên tai họ là tiếng một suối nước ở đâu đó, và những tiếng loong toong của những giọt nước ngưng tụ dưới này.
- Không thể tin được! - Daisy trầm trồ - ai có thể làm được việc này?
- Người Ai Cập xưa đã chế tạo chúng, hay là zombie? Jack hỏi ngược lại.
Họ bước lên những bậc cầu thang đóng rêu. Trơn lắm! Giày họ lại đang ướt nữa mà! Bước từng bước nhẹ lên nhưng âm thanh tiếng bước của họ vẫn vang vọng lại.
- Xem những sợi dây xích này! Chúng vẫn chắc chắn lắm! Làm sao mà qua hàng ngàn năm, chúng không bị rỉ sét, ăn mòn, đặc biệt trong môi trường ẩm thế này? - Daisy phân tích.
- Chúng ta có quyền nghi ngờ cho chúng đấy! - Mary nhép miệng.
Câu nói của cô khiến Jack và Daisy sực nhớ đến bọn zombie sau khi chợt quên vì vẻ kì bí nơi đây. Cả ba bắt đầu lo lắng.
- Xem chúng ta rơi vào tình thế nào đây! - Jack nhăn mặt - 10 viên AWM, 2 băng đạn SCAR-Light, 1 băng đạn M4A1? Làm sao nếu chúng xuất hiện?
- Coi nào Jack! - Daisy trấn an - có vẻ đây không phải là do zombie đâu!
Cô nàng nhanh nhẹn này chẳng biết leo lên trên từ khi nào, nói vọng xuống.
- Mọi người lên đây mà xem!
Nơi bí ẩn này liên tục làm ba người ngạc nhiên. Những luồng sáng tuyệt đẹp cộng với một cỗ máy kìa lạ càng khiến tất cả không tin được nó được tạo ra từ hàng ngàn năm trước. Nhưng, những kí tự trên kia giúp họ tin rằng, đây không phải là sản phẩm của zombie - sản phẩm của loại vũ khí huỷ diệt kia.
- Jack, đưa em lên kia xem! Daisy bỗng nhiên gọi - Em thấy dường như có gì đó vừa chớp lên!
Chàng trai khoẻ mạnh đưa Daisy lên trên. Bỗng cô mừng rỡ :
- Tuyệt vời! Thật ra chẳng có phép màu nào cả! Những tấm gương tán xạ ánh sáng nếu đặt thích hợp sẽ được những thứ như chúng ta thấy!
- Trên đấy có gì vậy, Daisy? Jack và Mary hỏi.
Daisy chụp một bức ảnh đưa xuống cho 2 người.
- Nếu em không lầm, đây là một trong hai khu vực mà chúng ta cần lấy thông tin cho tiến sĩ Igor. Qua khu kia thôi! Từ trên đó, em có thể thấy được bên kia!
Hồi 2 : Đối mặt
??:??A.M Monday, December 21th, 2013 tại Giza, Ai Cập...
Bước qua cánh cửa cao, trước mặt ba người là một dãy hành lang rộng trải dài. Dãy hành lang có 2 tầng chính. Thời gian đã làm nơi này khá cũ kĩ, nhiều tấm đá không chịu được đã phải chịu "yên nghỉ" ở bên dưới. Ở giữa dãy hành lang có 2 hang động. Xa bên kia có tiếng suối nước từ đâu đó.
- Nơi đây thật là kì diệu! - Jack hướng về hang động kia.
- Jack - Mary gọi Jack trở lại - chúng ta có thể khám phá nó sau, giờ hãy qua bên kia thôi!
Jack giật mình. Anh như bị điều khiển bởi nơi này. Anh nhắm đôi mắt anh thật lâu, tay phải sờ lên trán.
- Em nói đúng, Mary - Anh mở mắt và đưa tay trở về báng súng M4A1 thân yêu.
Cuối dãy hành lang cũng như ở đầu, một cánh cửa lớn. Bước qua cánh cửa, cả ba không thể không kinh ngạc. Không rộng như dãy hành lang vừa rồi nhưng nó thật sự cao, rất cao, rất cao! Một dãy cầu thang vô tận khép vào 4 vách tường. Đang ở tầng trên, ba người có thể nhìn thấy một vũng nước lớn - thật sự giống như là một hồ nước - bên dưới. Nước trong vắt có thể thấy đáy.
Nhưng lần này thì không nhởn nhơ như trước. Một âm thanh ghê rợn vang dội các vách tường. Âm thanh mà những năm gần đây đã làm kinh hãi biết bao chiến binh 2 phe Global Risk và Black List. Vâng, là lũ quái vật mình đỏ máu xanh kia.
- Không... không ... phải lúc này chứ? - Jack não nề - Chuẩn bị nào mọi người - Anh vẫn quen với giọng điều khiển một đội chiến binh, quên mất rằng giờ chỉ trơ trọi 3 người, 1 chàng trai và 2 cô nàng xinh đẹp.
- Không ổn đâu! Rút thôi Jack - Daisy chùn lại - nhìn kĩ chúng xem!
- Sao cơ?
Anh căng mắt nhìn thẳng vào tên zombie vừa tạo ra tiếng kêu rùng rợn vừa rồi. Tên này ở khá cao, khoảng 5 tầng so 3 chiến binh. Ba người thật sự bất ngờ vì tên zombie này không như những zombie họ từng thấy. Trước ngực chúng không phải là một viên ngọc xanh, mà là một TẤM KHIÊN.
Đúng vậy, những tên zombie đã biết rằng điểm yếu của chúng đã bị sử dụng để tiêu diệt chúng, vì vậy, chúng đã bảo vệ điểm yếu này bằng những tấm khiên vững chắc bằng kim loại.
Cả ba bắt đầu chạy ngược lại, và tiếng chạy dồn dập của một quân đoàn zombie cứ dồn về tai họ. Hai chục tên là ít!
Hồi 3 : Điều kì diệu của lăng mộ...
??:??A.M Monday, December 21th, 2013 tại Giza, Ai Cập...
Họ từng bước từng bước dồn dập, vòng ngược lại dãy hành lang rộng lớn và cổ quái ban nãy. Không ai muốn nhìn về phía sau, về phía lũ quỷ đỏ khát máu.
- Nhìn kìa ! - Daisy trỏ tay về phía trước, một lỗ hỗng lớn trên bức tường.
Mọi người không do dự, co chân rẽ ngay vào.
Bỗng mọi người sững sờ ngơ ngác, đảo tròn con mắt, mặc cho tiếng bước chân của lũ zombie vẫn đang vang rầm rộ như xé toạt màng nhĩ họ.
Bên này còn rộng và dài hơn cả dãy hành lang kia. Nó đủ lớn để chứa cả một chiếc AC-130 kiêu hãnh. Một khung cảnh hùng vĩ hiện ra, dán chặt lên mắt họ. Trông kia, những tia sáng màu xanh lam kì ảo đang rọi lên đất, lấp lánh và lấm tấm hơi sương. Xa xa đằng kia, một dòng thác nhỏ liên tục chuyển mình, rào rào tung những hạt nước trong trẻo óng ánh lên, rồi lấm tấm rơi đều xuống. Có lẽ chính dòng thác này đã giúp tạo ra một hồ nước lớn bên dưới sau hàng nghìn năm. Ngay trước mặt Jack, Mary và Daisy nổi bật 4 cột trụ lớnTừng bước chạy dồn dập vòng ngược lại dãy hành lang rộng lớn ban nãy. Không ai dám nhìn về phía sau.
Không ai muốn thấy những con quỷ đỏ kia.
4 cây cột thẳng đứng, cao to và vững chắc tuy có chút nứt nẻ với những vết hằn sâu lên thân cột, nó đã đứng thẳng đó nâng đỡ những tảng đá rêu phong nặng hàng tấn nhiều thiên niên kỷ qua. Trên mặt cột không chút bụi bẩn. Điều kiện nơi đây đã luôn "tắm gội" cho mọi thứ trong này với những màn sương ẩm ướt. Nhưng là điều kiện tốt để rêu và những thực vật khác phát triển. Đâu đâu cũng thấy những lọn cỏ dại xanh tươi, những lớp rong rêu đậm màu lục trải đều lên từng mảng tường.
Nhưng lần này, họ không thể ở yên để cảm nhận vẻ đẹp này, khi tiếng của đoàn zombie ngày càng gần.
Suy nghĩ thoáng chốc, cô nàng nhanh nhẹn và thông minh Daisy nhảy phốc qua cây cột trụ gần nhất.
- Qua thôi mọi người! - Cô giữ thăng bằng sau cú nhảy khiến 2 người kia tròn mắt - Không còn lựa chọn
khác đâu!
Daisy nói đúng. Giờ không còn đường nào để chạy cả! Hai người kia lấy đà nhảy qua. Chỉ trong tích tắc,
bóng dáng những tên zombie mang một khối sắt trước ngực hiện ra trước mắt bộ ba.
- Chúng... chúng... sẽ... nhảy qua đây chứ? - Jack lắp bắp. - Nhảy tiếp nào, qua kia đi!
Lần này Jack là người tiên phong nhảy qua cây cột gần đấy. Daisy cũng nhẹ nhàng phóng qua. Đến lượt
Mary, cô lùi về sau một chút, lấy đà rồi phóng qua. Nhưng những cành rêu cứ đùa giỡn mãi, khiến cô nàng
quá đà, bay thẳng qua khỏi cây trụ kia. Trong giây ngắn ngủi, tay Jack cầm chặt tay Mary, kéo cô trở lại.
Nhưng giờ đến lượt Jack không trụ lại được, anh chàng bị kéo theo Mary. Không chần chừ, Daisy cũng nắm
chặt vào bắp tay Jack, nhưng khối lượng của 2 người cũng kéo cô theo.
Cả ba bị kéo xuống khỏi cột trụ, nhưng may thay có một sợi xích ngay bên đó. Cũng như những sợi xích ở
nơi họ rơi xuống, sợi xích này cũng làm bởi vật liệu kì lạ, chịu đựng hàng nghìn năm trong môi trường ẩm ướt
này.
- Xin lỗi - Mary ấp úng - em gây rắc rối cho mọi người rồi!
- Không sao đâu - Jack nhẹ nhàng trả lời - chúng ta đều an toàn cả mà!
Anh không hề chú ý đến cảm giác khó chịu của hoa khôi Daisy. Nhưng có vẻ sợi xích chỉ bền theo thời gian,
chứ không theo trọng lượng. Sợi dây rung lên từng nấc, ngày càng mạnh. Cuối cùng, sợi dây đứt lìa đầu
gắn với cây cột. Ba người nhanh chóng bị đưa theo đầu kia áp vào tường. Jack ở cao nhất, bị đập mạnh
vào tường, mất thăng bằng buông bàn tay đang nắm tay Mary.
- Không... MARY.
- Coi nào Jack - Daisy khó chịu - Cô ấy đã chết đâu nào!
Tay Daisy đã bắt kịp Mary. Jack thở phào, còn Mary thì vẫn chưa hết bàng hoàng. Nhưng sức nặng của ba
người làm sợi xích căng dài.
- Này anh có nghĩ rằng nó chịu nổi ba chúng ta chứ? Mary hỏi.
Chưa kịp trả lời, thứ thảm hoạ lớn nhất lại xuất hiện - lũ zombie. Chúng tiến đến cây cột gần họ nhất,
không vồn vã, háo đói như bất kì những bộ phim ma quỷ nào mà mọi người từng xem. Chúng biết rằng ba
người không còn đường thoát khỏi số phận gia nhập "đại gia đình" zombie, hay vì lí do nào khác?
Trong đầu Daisy xuất hiện hình ảnh của bọn zombie, nhưng xen lẫn đâu đó, là người mà cô đang được nắm
chặt tay - điều cô mơ ước từ lâu - Jack. Bỗng bàn tay kia của cô lỏng dần...
- Daisy!
Cô nàng giật mình xem lại những gì mình đã làm. Tay cô đã buông Mary tự lúc nào. Không suy nghĩ, Jack
buông sợi dây tựa kia, tung một đạp vào vách tường cũ nát kia để lấy lực lao xuống, chụp lấy Mary...
[[[Jack, đúng như dự đoán, có vận tốc đầu nên rơi nhanh hơn, nhanh chóng bắt kịp Mary.
Đôi tay rắn rỏi của anh ôm lấy Mary...
Anh ôm thật chặt, như thể sợ cô rời khỏi vòng tay anh...
Có thể, đây là những phút giây cuối cùng họ ở bên nhau. Có thể, họ sẽ phải chịu những nhát chém oan
nghiệt của lũ zombie kia. Có thể, tình yêu tồn tại trong thế giới bí ẩn của loài sinh vật kia. Nếu vậy, chắc
chắn, hai người sẽ luôn luôn không chia rời.
Hai người không nói gì với nhau. Chàng ôm chặt nàng. Nàng cũng ôm chặt chàng tự bao giờ... . Hai người
cảm nhận như rằng mình không rơi, mà là lơ lửng. Đúng vậy, là cảm giác nhẹ nhàng hạ xuống, tình yêu giữa
hai người như một phản lực không để họ rơi xuống.
Không ai nói gì, nhưng những ý nghĩ của Mary và Jack giống hệt nhau! Họ luôn luôn bên nhau dù cho khác
phe phái, dù cho zombie chinh phục thế giới này, dù cho thế giới này đổ sụp, dù cho vũ trụ này không còn
tồn tại...
Đôi môi hai người gặp nhau. Nồng cháy hơn bao giờ hết. Vị mặn hơn bao giờ hết. Mỗi người cảm giác như
rằng, mình chính là của người kia. Trong hai người không còn hình ảnh của loài zombie gớm ghiếc kia, của
cuộc chiến giữa Global Risk và Black List, của cả thế giới này. Chỉ có hình ảnh của người đối diện.]]]
Tất cả chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc nhỏ. Nhưng với Jack mà Mary, nó đã đủ, đủ cho một cuộc sống
con người - được hưởng yêu thương và hạnh phúc. Nhưng trong Lăng mộ kì diệu này không chỉ có Jack và
Mary, còn có Daisy nữa!
Daisy tất nhiên không thể nào hạnh phúc được trong những khoảnh khắc như vậy! Cô thất vọng xen lẫn
ghen tị. Dù gì đi nữa, cô vẫn có một cái tầm thường của bất kì cô gái nào. Cô chẳng còn cảm giác vì đối với
chính mình nữa. Đôi tay cô cũng không buồn tựa vào điểm tựa lạnh ngắt kia. Cô rơi... rơi... .
Cuối cùng, cả ba đáp xuống hồ nước rộng lớn, chờ một kết thúc. Nhưng không... bọn zombie vẫn đứng trơ
trên đó đứng nhìn. Chúng tung ra từng tiếng thở nặng nề, cùng những tiếng hét xé toạc bầu không khí tĩnh
lặng nơi này.
- Anh có nghĩ rằng zombie không biết bơi không, Jack? - Mary, tay vẫn nắp chặt Jack.
Bỗng dưng, bức tường cô dựa vào thụt vào. Như một công tắt, nước từ trên cao rò rĩ khắp các phía. Phần
trên các vách đá bắt đầu nứt ra dưới sức mạnh của dòng nước cuồn cuộn. Dòng nước nhanh chóng làm
công việc mà thác nước nhỏ kia đã làm trong hàng nghìn năm. Mực nước dâng cao dần...
- Bơi lại thác nước lúc nãy đi! Đó là chỗ thoát duy nhất đấy! - Jack la lên trong khi cố ngoi lên trong dòng
nước cuộn mạnh.
3 người cố gắng bơi đến dòng thác. Nước đã dâng được đến đỉnh ngọn thác kia. Bên kia thác là một bờ
sông lớn. Họ đã thoát khỏi được khu đền kì lạ kia. Nhanh chóng liên lạc đồng đội đến ứng cứu sau cả ngày
trời mệt mỏi trong kia, họ tiến về thành phố Black List để báo cáo kết quả...
No comments:
Post a Comment